BAY LÊN KHÁT VỌNG BẠCH ĐẰNG

altBAY LÊN KHÁT VỌNG BẠCH ĐẰNG

LÊ DUY THÁI

Buổi sáng trong Ngày thơ Quảng Ninh lần thứ 24 tổ chức vào ngày 29-3-2011 trên bầu trời Hạ Long lấp lánh bay lên những chùm thơ chọn những câu thơ hay của các tác giả xưa và nay của tỉnh Quảng Ninh. Trong đó có “Chùm thơ Bạch Đằng Giang” của 5 tác giả thơ Hội VHNT Yên Hưng. Đó là những câu thơ chọn lọc như thả lên một khát vọng Bạch Đằng!

Bạch Đằng- dòng sông lịch sử chở bao nhiêu chiến tích bao nhiêu thương đau bao nhiêu vui buồn sướng khổ của kiếp người. Chính nó đã là một cội nguồn của sáng tạo thi ca nhạc họa văn chương vô tận. Nó là cảm hứng sáng tạo trời cho không bao giờ vơi cạn.

Trong bài thơ “Trước Sông” Dương Phượng Toại viết:

Dặm dài muôn nỗi nắng mưa

Sông là nghiên mực trời vừa ban cho.

Hình ảnh nghiên mực trời vừa ban cho là hình ảnh vừa cổ kính vừa hiện tại mới mẻ. Dòng sông như chiếc nghiên mực không vơi cạn cho muôn đời sôi kinh cho muôn ngọn bút chấm xuống để lấy lên cảm xúc văn chương nghệ thuật viết vào trang đời. Ngọn bút của thi nhân có chấm bao nhiêu cũng không thể hết được nguồn mực của dòng sông đời người. Câu thơ gợi nhớ về bài thơ tứ tuyệt của Trần Thánh Tông khi vua đi “Chơi phủ An Bang”: Thơ tuôn ngọn bút dạt dào thêm

Yên Tử-nơi phát tích  Thiền phái Trúc Lâm Việt nam. Đạo tách đời đạo là “màu xám”. Đạo gắn đời đạo “mãi mãi xanh tươi”. Tốt đời đẹp đạo đạo trường xuân tươi trẻ. Lịch sử là nhân. Hiện tại là quả.. Nhân đẹp thì quả đẹp đẹp mãi vô cùng. Nguyễn Trãi viết: “Dấu cũ Nhân tôn còn mãi đấy / Trùng đồng soi mãi ánh quang minh”. Nương theo tiếp nối khát vọng xưa Lê Duy Thái mong muốn:

“Trúc xanh như thuở còn vua Phật

Má ửng chiều xuân tiểu dắt tay”

Đạo mà có mùa xuân có tuổi trẻ là đạo trường. Đạo ấy có đời thường có hạnh phúc nhân quả có tương lai tươi sáng.

Tình yêu cuộc sống luôn cho ta cảm giác mọi vật bình thường xung quanh như quen như lạ vừa cũ vừa mới. Nó nuôi dưỡng ý thức phát hiện sáng tạo. Cái đẹp bình thường với thi ca không bao giờ vơi cạn. Lê Hữu Lịch viết khá hay:

Chén nhỏ trong tay dường như cạn

Uống mãi mà sao nguyệt vẫn đầy!

Chén rượu trong tay là vật chất thi sĩ ngấm men say uống vào lại rót rót vào lại uống đã dường như cạn. Mà ánh trăng như một hình ảnh của tinh thần của hồn thơ… không cạn mãi vẫn đầy. Cảm hứng thơ cảm hứng đời dâng tràn hồn thi sĩ dưới đêm trăng bên dòng sông đầy ắp sử thi...

Lê Tín nói lên khát vọng tâm hồn nghệ sĩ băn khoăn khắc khoải mê tỉnh cần cù tìm tòi để đi tới chân thiện mỹ mà chưa bao giờ đạt tới đỉnh. Kiếp con người như dòng sông chảy hoài. Sự sáng tạo của con người chưa bao giờ là đủ. Không có chân lý cuối cùng. Câu thơ như một minh triết trái tim hướng về cái đẹp:

Nhặt mãi chưa đầy vùng thức tỉnh

Thiếu cái gì đây của kiếp người!

Hòn Đũa trên vịnh Hạ Long đơn côi giữa bao la trời biển. Vũ Hữu Thỉnh chợt phát hiện ra biểu tượng của khát vọng yêu thương đoàn tụ kết đôi… của con người của muôn thuở. Câu thơ tả cảnh tả tình đẹp”

Chờ ai giữa trời xanh biển biếc

Bao năm rồi mà đũa chẳng thành đôi?

Thơ Bạch Đằng giang trong lịch sử đã đạt đến đỉnh cao về khát vọng anh hùng tài đức vẹn toàn chiến công hiển hách của người xưa của đất nghĩa dân. Lũ hậu sinh bây giờ tài mọn biết viết gì đây? Còn đấy sông Bạch Đằng chở đầy khát vọng: Văn hóa sống văn hóa yêu văn hóa hòa bình xây dựng và hội nhập. Đó là “Của kho vô tận biết ngày nào vơi”.

Trong không gian mênh mông vi diệu trong trầm tích thẳm sâu linh thiêng của Bạch Đằng giang “Chùm thơ Bạch Đằng giang” bay trên bầu trời vịnh biển Hạ Long là một tia nắng nhỏ lấp lánh trong bụi mưa xuân ấm áp.

         8-3 Tân Mão  

alt

CHÙM THƠ BẠCH ĐẰNG GIANG

 HỘI VHNT YÊN HƯNG

THẢ  TRONG NGÀY THƠ QUẢNG NINH

 

1. Dặm dài muôn nỗi nắng mưa

Sông là nghiên mực trời vừa ban cho!

DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI

(Trong bài TRƯỚC SÔNG) 

2.Trúc xanh như thuở còn Vua Phật

Má ửng chiều xuân tiểu dắt tay.

       LÊ DUY THÁI

(Trong bài LÊN CHÙA )

 

3.Chén nhỏ trong tay dường như lạ

Uống mãi mà sao nguyệt vẫn đầy

                  LÊ HỮU LỊCH

         (Trong bài UỐNG TRÀ DƯỚI TRĂNG ĐỀN TRẦN)

 

4. Nhặt mãi chưa đầy vùng thức tỉnh

Thiếu cái gì đây của kiếp người?…

        LÊ TÍN

(trong bài  THIẾU )

 

5.Chờ đợi ai giữa trời xanh biển biếc

Bao lâu rồi mà đũa chẳng thành đôi. 

VŨ HỮU THỈNH

(Trong bài NÚI HÒN ĐŨA)

 

5 BÀI THƠ 5 TÁC GIẢ

 

LÊ HỮU LỊCH                

  UỐNG TRÀ                                                     

DƯỚI TRĂNG ĐỀN TRẦN

Bờ sông trăng sáng gió nghiêng cây

Trà sen bốc khói ngát hương bay

Chén nhỏ trên tay dường như lạ

Uống mãi mà sao nguyệt vẫn đầy

 

Một tuần một tuần tiếp một tuần

Chén trà sóng sánh ánh trăng ngân

Tráng tâm lão tượng cười như sóng

Bát ngát đêm hè dậy ý xuân.

 

Sông chảy ngàn năm chẳng cạn dòng

Trăng soi muôn thuở vẫn sáng trong

Rót chén trà thơm vào sóng bạc

Lạy thánh Đông A kính Quốc Công.

LÊ DUY THÁI

LÊN CHÙA

I

Bảo Sái mơ màng mưa sữa bay

Đường trơn dốc dựng muốn cầm tay

Ngại nơi cảnh Phật mình e ngại

Ta vịn vào hương dắt díu mây

 

II

Lên đỉnh Phù Vân ta lặng ngắm

Dưới đời lãng đãng trắng ngàn mây

Trúc xanh như thuở còn Vua Phật

Má ửng chiều xuân tiểu dắt tay.

 

DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI

TRƯỚC SÔNG

Một đời sông chảy vào ta

Sóng reo hoa trắng phù sa trái hồng

Dưới trăng nước chảy đôi dòng

Tắt thời binh lửa trổ đòng lúa thơm.
Sông hòa lệ tưới trăng ươm

Thơ ta từ đất rạ rơm nên mùa
Dặm dài muôn nỗi nắng mưa

Sông là nghiên mực trời vừa ban cho!                                       1-2010

VŨ HỮU THỈNH

NÚI HÒN ĐŨA

 

Núi tiếp núi giăng thành bên bờ vịnh

Chỉ còn riêng Hòn Đũa đứng chơi vơi

Chờ đợi ai giữa trời xanh biển biếc

Bao lâu rồi mà đũa chẳng thành đôi.

LÊ TÍN 

THIẾU

Đời mới tám thôi mà chưa chín

Tô mãi nụ cười chửa tròn môi.

Nhặt mãi chưa đầy vùng thức tỉnh

Thiếu cái gì đây của kiếp người ?